1.11.09

Một buổi nắng sớm

Hôm trước đi BKK rất may là được đi nhờ xe của trường âm nhạc một chị bạn. Xe to, rộng rãi, vô cùng thoải mái luôn. Chị bạn mình người Huế, sang học cao học về chuyên ngành sư phạm âm nhạc vừa làm giảng viên violin cho trường bên này luôn. Mấy chị em ở đây với nhau đã một thời gian nên rất gắn bó, ăn cơm, đi chơi, buồn vui gì cũng chia sẻ với nhau. Hai chị thân nhất với mình đều đã có gia đình nhưng tính tình vẫn còn trẻ trung như gái 25 (ý là trẻ trung như mình :))). Bởi vậy mình thích chụp ảnh cho 2 chị. Sự nhiệt tình, hào hứng và rất chịu chơi của hai chị ấy làm mình ngưỡng mộ. :D

Lại nói sáng hôm đi BKK, tranh thủ mọi người còn bận rộn chuyển nhạc cụ từ khoa ra xe, chị em mình lượn lờ ở bãi cỏ trước trường nhạc làm vài kiểu thay cho bữa sáng. Mời mọi người cùng xem.










****************************
Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.
^-^
Xoài

31.10.09

Loy Krathong

Đáng lẽ như những nơi khác thì Tết Loy krathong phải tổ chức đúng vào ngày 2 tháng 11, nhưng Sarakham nhà mình chơi sang, tổ chức những hai ngày, một ngày tại trường và một ngày tổ chức trong thị trấn. Thế nên thành ra hôm qua đã được đi xem sinh viên tíu tít, phấn khởi tổ chức ngày Loy Krathong rồi.
Năm nay hơi khác mọi năm vì mình không kịp ra bon chen với các em để xem lễ rước krathong của từng khoa (nhưng nghe kể là rước từ 2 giờ chiều mà đến tận 5 giờ mình đi qua thấy vẫn chưa hết). Thôi thì không dập dìu được với thiên hạ vào buổi chiều thì mình cũng xông pha vào buổi tối vậy. Mải mê sì sụp ở quán lẩu bò mãi đến tận 9 giờ ba chị em nhà mình mới về đến nơi. Ấy là nếu không thấy người ta bắn pháo hoa chào mừng lễ hội thì chắc vẫn còn hăm hở nhúng thịt bò đấy. :D
Cũng vẫn như mọi năm, bọn mình lượn một vòng quanh khu vực tổ chức lễ hội, người chen người đông vui y như mong đợi. Bọn mình cũng đã chuẩn bị một chiếc đèn trời như thế này, cầu nguyện cho mọi điều ước trong một đêm trăng đẹp thành sự thật.



Trong ngày Loy krathong còn tổ chức cuộc thi người đẹp nữa nhé, gọi là Nang Nopphamat. Năm nay nghe nói trường Sarakham có 32 em tham dự, em nào cũng xinh tươi cả, mỗi tội mình đến muộn, đứng tuốt luốt ở xa, nên chỉ nhìn được thế này (mà khổ em nào cũng phải cưỡi trên đôi guốc cao khéo đến cả 10 phân, nhìn các em đi mà đứng tim luôn). Mình nghe ban tổ chức thông báo, ai hâm mộ thí sinh nào, muốn bình chọn cho thí sinh đó thì xin mời ra mua bút chì ủng hộ từ ban tổ chức (chắc em nào được nhiều bút chì nhất thì đạt giải thí sinh được yêu thích nhất, mình cũng định bon chen ra mua cái mà chịu không nhớ được tên các em).


Thôi thì cứ vừa đi tung tăng dung dẻ ngắm nghía thiên hạ rồi lát quay lại nghe kết quả cũng được. Hôm nay là dịp sinh viên trổ tài làm ăn kinh doan nên thấy nhà nhà, người người, đủ các khoa, mỗi khoa một góc trình diễn khả năng bán những chiếc krathong như thế này.



Đôi khi krathong chỉ là những bông hoa sen đơn giản như thế này và gắn thêm một ngọn nến là cũng thấy lung linh rồi.


Nhưng không chỉ bán mỗi krathong đâu nhé, vẫn y như mọi khi chợ nhân dịp lễ hội vẫn vô cùng tấp nập với đủ các loại bán trái nhìn mà thích.

Rồi còn vô số các hoạt động khác, từ biểu diễn nhạc, nhảy, trò chơi, v.v.


Và tất nhiên quan trọng nhất vẫn là xếp hàng ra thả krathong ở hồ.



Thả krathong xong cũng là 12 giờ đêm. Trời về khuya đã bắt đầu se se lạnh. Hình như mùa đông sắp về rồi. Năm sau chắc không còn ở Thái có lẽ sẽ khó có dịp tham dự những lễ hội truyền thống như thế này nữa nên càng cảm thấy lễ hội năm nay có ý nghĩa đặc biệt hơn. Ý nghĩa tốt đẹp nhất của lễ hội vẫn là để cảm ơn mẹ sông đã mang đến nguồn sống quý giá cho con người và cũng để những gì không tốt của một năm trôi đi, năm mới đến sẽ là nhiều may mắn và tốt đẹp. Hy vọng năm nay mình sẽ gặp thật nhiều may mắn.

****************************
Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.
^-^
Xoài

28.10.09

BKK

Lại có dịp quay về BKK, làm bạn với thành phố ồn ào sôi động này 2, 3 ngày. Cảm giác hối hả và dòng xe cộ tấp nập khiến Xoài chưa chi đã thấy nhớ MSU hơn rồi. Có lẽ mình không hợp với cuộc sống nơi đây chăng. Bác taxi chở mình về trường Bansomdej cũng là một người quê ở Isan (Khonkean) nên lúc biết cùng quê là bác ý mừng lắm, tuôn ra một tràng tiếng Isa làm mình cứ hoảng hết cả người (tại mình chỉ nghe hiểu được chút chút thôi). Thành phố BKK cũng như Hà Nội nhà mình đó, cũng phát triển với tốc độ chóng mặt. Mới có vài tháng mà khu đường gần trường đại học cũ của Xoài đã xuất hiện thêm một tuyến tàu điện trên không, như vậy giờ đi lại cũng tiện hơn, chứ không giống mình và bạn Mỉ hồi xưa, chen nhau bẹp ruột trên xe bus để đến được bến tàu điện ngầm cách trường đại học những gần 10 cây. Nếu cho mình được chọn nơi sống mình sẽ vẫn thích sống ở ngoài tỉnh hơn nhiều, không quá đông người, mọi người lại rất thân thiện và chân chất, không khí trong lành với nhiều cây xanh. Nhưng tất nhiên Xoài đã gắn bó với BKK hơn 1 năm, rất nhiều kỷ niệm với nơi đây nên vẫn yêu BKK bằng một thứ tình cảm nhất định.

Trên đường về trường Bansomdej


Lối vào chùa Wat Prac kewLang thang trên những nẻo đường BKK

Xe bus chạy trên đường


Bên bờ sông Chaophaya

Dòng người vội vã ở bến tàu điện

****************************

Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.
^-^
Xoài

27.10.09

Chuyện kể về những người bạn

Gần một năm rồi kể từ ngày đến MSU dạy học. Một năm ấy các phương tiện đi lại của Xoài cũng vô cùng phong phú và thay đổi liên tục. Ban đầu là được tặng một chiếc xe đạp kiểu classic của Nhật. Tuy xe cũ nhưng dùng rất tốt vì người bạn tặng là người chuyên kinh doanh về các loại xe. Và chiếc xe ấy để đến được với mình cũng là một kỳ công vì nó đã được đạp trên một quãng đường gần 60 cây số. Hồi đấy ai cũng thích chiếc xe đó của Xoài vì nó dáng khá lạ lại có cả số (y hệt như xe máy vậy), mỗi khi lên dốc thì vào số cho xe nhẹ đi.

Nhưng rồi vì nó lạ hay sao mà ở với Xoài được đúng một tháng thì có người mượn rồi quên không trả. Lúc đấy tớ tiếc ngẩn tiếc ngơ. Cũng may cuối cùng nó vẫn trở về với chủ nhân của nó. :D.
Sau một thời gian lại may mắn thay khi có bạn nhiệt tình cho mượn xe máy vì thấy đi lại hơi vất vả nếu chỉ dùng xe đạp (kiếm cớ lười thôi, chứ đi xe đạp thì càng khoẻ nhỉ). Xe máy cũng là xe second hand nốt nhưng màu xe thì vô cùng đáng yêu, nhìn một cái là tớ mê ngay. Và tớ đã vi vu cùng bác xe này (tại tuổi đời nó cũng nhiều nên không dám tự tiện xưng hô :D) cũng đến gần 8, 9 tháng gì đó. Thế rồi bác cũng đến tuổi già yếu sau một thời gian bị Xoài tớ ngày ngày chễm chệ trên đó. Giờ bác cũng đành nằm buồn trước sân của khu chung cư rồi.


Sau một hồi đi toàn xe second hand sịn của Nhật (:D) thì giờ tớ lại sống rất giản dị vì ngày ngày làm bạn với em này. Cuộc đời em cũng nhiều ly kỳ lắm. Xuất xứ, nguồn gốc và chủ sở hữu chính thức của em thì không ai được biết. Chỉ biết khi bạn tớ tìm thấy em thì em đã xơ xác thế này rồi. Em lưu lạc với dân Trung Quốc, với thầy người Campuchia, rồi qua một đời cô giáo dạy nhạc người Việt, rồi em lưu lạc tận đâu đâu cho đến khi cô giáo đó (tức là chị bạn tớ) vô tình phát hiện lại em và lôi về cho tớ dùng khi bác Suzuki đang trong thời kỳ hấp hối. Em tuy không đẹp xinh gì nhưng bù lại tính tình rất dễ chịu, chưa bao giờ em đỏng đảnh để tớ ngày ngày lóc cóc đạp em đi làm rất ngon lành. Thôi thì chẳng còn bao lâu ở đất Thái nữa, hy vọng là em cứ là bạn tốt của tớ thế này là được rồi.





****************************
Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.
^-^
Xoài

24.10.09

Kosamphi - Mahasarakham (อุทยานแห่งชาติโกสัมพี)

Lâu lắm rồi không đi chụp ảnh cùng với một người bạn. Người bạn này lớn tuổi hơn Xoài rất nhiều nhưng tính tình thì khá trẻ trung nên mỗi lần đi chụp ảnh cùng là hai bác cháu đều thấy rất vui. Giờ cũng mỗi người một công việc, thời gian bận rộn, cũng ít có dịp lang thang nhiều như trước. Nhớ bác (hay là nhớ đống máy ảnh và mấy bạn lens của bác nhỉ??) nên hôm qua ngồi lật giở lại đống ảnh cũ và cũng chợt nhớ thêm là chưa chia sẻ địa điểm này cho mọi người..
Đến Mahasarakham được mấy tháng mà bạn Xoài vẫn chưa có dịp ngó nghiên những điển đến thú vị của tỉnh này (thực tế là dò hỏi mọi người ở đây thì ai cũng lắc đầu bảo hình như không có đâu). Vậy mà bác bạn lại tìm ngay ra được một chỗ hay ho như thế này.
Nằm ngay trong tỉnh Mahasarakham, huyện Kosumphitsai (โกสุมพิสัย), ngồi ô tô (của nhà nhé vì tìm được xe đến đó cũng hơi hiếm) chỉ nửa tiếng đồng hồ là đến rồi - Khu sinh thái tự nhiên Kosamphi (โกสัมพี). Vừa đến nơi là bạn Xoài đã cực kỳ choáng váng vì có không biết bao nhiêu khỉ mẹ, khỉ con ùa ra đón (hay là đòi ăn đấy). À, hoá ra khu sinh thái này có đặc điểm đặc biệt là nơi trú ngụ của khỉ lớn khỉ bé . Đây các bạn cứ nhìn thì biết nhé.


Bạn chỉ cần cầm trên tay một nắm ngô là xung quanh bạn có hàng tá em khỉ - fan hâm mộ vây xung quanh như thế này này. Lúc đầu bạn Xoài cũng thấy hơi sợ nhưng sau mấy chú khỉ chỉ mải châu đầu vào ăn thôi mà không sờ soạng lung tung gì ... cái máy ảnh của bạn nên bạn cũng thấy đỡ lo.


Đi sâu vào trong nữa Xoài bị choáng ngợp luôn bởi những tán cây cổ thụ toả bóng mát rười rượi như thế này, nhưng choáng nhất là được xem các em khỉ biểu diễn đủ các loại dáng đứng nhé.


Nào thì bạn gặm ngô này


Rồi các bạn gãi chân này


Ngó qua một bạn thì thấy đang gật gù với một anh chàng rõ đáng yêu


Mấy bạn này chắc cũng muốn học phong cách nhanh nhẹn của em khỉ nên vác cả gậy đi tập làm Tôn Ngộ Không


Bạn Xoài thấy dáng bạn này rất chuyên nghiệp nhé. :)


Có bạn lại ngồi trầm tư ngó nghiêng từ đằng xa trông rất tội.


Khu sinh thái này có lẽ không được nhiều người biết đến nên vào thấy khá vắng vẻ và yên tĩnh. Rừng cây xanh và yên tĩnh, thỉnh thoảng lại xen lẫn với tiếng nô đùa của bầy khỉ khiến thấy quên mất luôn cái nóng và nắng gay gắt ở ngoài của Isan.
Hẹn khi nào có dịp chị em mình lại gặp nhau nhé.


****************************
Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.
^-^
Xoài.