23.6.10

คิดถึงฉันมั้ย ..


Đã bao lâu rồi mình không cầm đến máy ảnh nhỉ? Có lẽ phải đến hơn một tháng rồi. Đôi khi tự hỏi vì công việc quá bề bộn cuốn mình đi hay vì đôi khi mình bắt đầu trở nên lười nhác và lướt vội qua những thứ xung quanh. Chắc lẽ do cả hai. Nhưng những buổi sáng sớm thế này khiến mình nhớ đến cái gọi là ngày xưa (người ta thường bảo khi nói mà bắt đầu bằng hai từ “hồi xưa” có nghĩa là có dấu hiệu của tuổi già rồi”). Những ngày xưa khi lang thang trong sân trường để chụp một cành hoa nhỏ hay những trưa gắt mà vẫn còn lăn lê bò toài chụp ảnh cho bạn hay thậm chí những lần vác ba lô vội vã để đi rồi lại về. Những lần như vậy khiến cho mình có cảm giác yêu cuộc sống hàng ngày hơn và mọi thứ trở nên mới lạ hơn.

Còn bây giờ hàng ngày chỉ có sách và công việc. Buổi sáng cố gắng dậy lúc 5 giờ ngồi học. Đấu tranh mất một thời gian mới quen được đấy. Giờ thì ổn rồi. Sáng sớm tĩnh lặng, một cốc nước ấm to đùng bên cạnh một quyển sách đầy những thuật ngữ lạ hoắc. Lòng kiên nhẫn của mình có lẽ đã được nâng thêm một bậc rồi.


ปล.



เมื่อเช้าตื่นตั้งแต่ตีสี่สี่สิบห้า สงสัยช่วงนี้ร่างกายเราเริ่มชินแล้วมั้ง จึงไม่จำเป็นต้องตั้งนาฬิกาปลุกเหมือนเมื่อก่อนดูนาฬิกาอีกครั้งแล้วอดคิดถึงเขาไม่ได้ เขาจะจำได้มั้ยเนี่ยว่าวันนี้เป็นวันอะไร เรื่องพวกนี้ผู้หญิงมักจะเก่งกว่าอยู่แล้ว กุหลาบดอกนั้นฉันยังเก็บไว้อยู่ตลอดถึงแม้มันจะเหี่ยวแห้งจนไม่น่ามองด้วยซ้ำแต่สำหรับฉันเธอรู้มั้ย ว่ามันคือสัญลักษณ์แห่งความจริงใจที่เธอมีต่อฉัน
สุขสันต์วันครบรอบของเราอีกครั้งนะคะ

ด้วยความคิดถึง ด้วยใจที่ยังรัก

ด้วยความรู้สึกที่ยากจะอธิบาย

ทะเลก็ดูเหงา ภูเขาก็เดียวดาย

อยู่ไหนก็เหงาได้ ถ้าไม่มีเธอซักคน

****************************
Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.^-^Xoài

13.6.10

Những ngày đã qua



Một tháng vừa qua có thật nhiều thay đổi, có những thứ diễn ra nhanh chóng khiến mình cũng phải cảm thấy bỡ ngỡ. Việc học, việc dạy, mọi thứ đều diễn ra dồn dập. Tuần vừa rồi đã đi học được những buổi đầu tiên. Chưa biết sau này thế nào nhưng hiện tại cảm thấy rất hứng thú với việc đọc sách và tìm tài liệu. Trước đây chưa bao giờ lại siêng đóng cọc ở thư việc đến thế, trước đây cầm sách đọc là thấy buồn ngủ nhưng giờ là muốn tìm hiểu, muốn biết những thứ mình vẫn còn mù mờ.
Đợt trước mình đã về nhà do ông nội mất. Rất tiếc là không đi gặp được mọi người, cũng nhớ mọi người nhiều lắm đấy.

@Chị: Cố gắng lên chị nhé!

****************************

Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.^-^Xoài

20.5.10

...


Mấy ngày hôm nay có nhiều thứ thay đổi khiến mình phải suy nghĩ và cân nhắc về cuộc sống sau này. Tiếp tục hay không tiếp tục, chấm dứt hay cứ thế bước đi mà trong lòng đầy ngổn ngang?


****************************Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.^-^Xoài

1.5.10

Mưa mùa hè


Hôm nay vào check danh sách và phòng thi đã thấy có tên mình. Mình để ý ngoài tên mình là lạ ra thì còn có 1 cái tên nghe có vẻ Trung Quốc, không biết có phải cô giáo dạy ở viện nghiên cứu Khổng Tử không nữa. Vậy là còn 1 tuần nữa là thi, hy vọng mọi thứ sẽ ổn. Mấy ngày nay hôm nào cũng vật vờ trên thư viện, summer nên tĩnh lặng hẳn. Một mình mình độc chiếm ở cái phòng này, mình để ý thấy mặc dù gọi là international room nhưng góc của Việt Nam có vẻ chất nhiều sách nhất :D.




Thêm một chuyện buồn cười. Mấy hôm nay không hiểu sao ngày nào cũng mưa to gió lớn. Mình có việc phóng xe từ thành phố về, gặp sấm chớp và mưa ào xuống quá dữ dội nên đành trú lại cái chợ ven đường, sẵn tiện mua ít thức ăn về luôn. Đến khi tạnh mưa thì ... chao ôi là một biển nước. Mình lúc đấy cũng đần, phăm phăm lao xe ra, thôi, thế là chết máy, lại còn rơi thêm túi thịt và xương, đi tong mất 70 bạt. Lại lóc cóc leo lên สองแถว về. Vậy là tạm không ăn thịt thêm bữa nữa. :(


****************************
Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ
^-^Xoài

25.4.10

ความสุขของกะทิ 1


Mấy hôm nay có lẽ vì sắp thi vào chuyên ngành mới nên mình lại có hứng nhâm nhi lại quyển truyện này "ความสุขของกะทิ" (tạm thời mình chưa dịch tên truyện vì mình chưa nghĩ ra :D). Giở trang đầu tiên đã thấy mình đánh dấu "Bkk, 26 tháng 9 năm 2008"), vậy là mình mua nó cũng được gần 2 năm rồi. Hình như hồi đó tranh thủ trong lúc chờ lên máy bay mình bèn thơ thẩn đi quanh cái tầng 3 rộng rãi của Suwanaphum để giết thời gian. Và bao giờ cũng thế mình luôn luôn chọn hàng sách. Những cửa hàng sách lịch sự, đẹp đẽ và có vô số những thứ hay ho cho mình đọc luớt qua. Nhưng hứng thú nhất vì đứng ở hàng sách bao giờ cũng sẽ cảm thấy thoải mái nhất và nếu không mua thì cũng chẳng có ai liếc mắt nhìn xéo cả.

Quyển này nhìn lần đầu là mình thích ngay và thú thật là lúc đó mình cũng chưa hề chú ý đến dòng chữ giới thiệu nho nhỏ ở góc trái quyển sách "Tác phẩm đoạt giải thưởng S.E.A Write năm 2006, thể loại tiểu thuyết" và đã được tái bản 11 lần. Cái thu hút mình chính là bìa sách. Tông màu trầm với hình một cô bé tóc ngắn như mái tóc mùa thu của Maruko, quanh em là những cánh hoa trắng và một chú bướm nhỏ. Không hiểu sao mình nghĩ ngay đến Tôt-tô-chan. Vì thế mình quyết định mua. Một quyển sách nhỏ kể về cuộc sống hàng ngày của một cô bé tên là Kathi và những gì em cảm nhận về thế giới xung quanh, từ những buổi sáng sớm háo hức chuẩn bị cho ngày đi học với những món ăn của bà ngoại, chiếc cặp lồng đựng cơm trưa đầy màu sắc, chiếc thuyền nhỏ mà em thường cùng ông ngoại thong dong trên con kênh bé xíu, ... cho đến nỗi buồn giấu kín về mong ước gặp lại mẹ của em. Tất cả đều rất nhẹ nhàng và trong sáng đến lạ lùng.

Có lẽ mình sẽ bắt tay vào làm một việc gì đó với quyển sách này. Hứa đấy :)

****************************Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.^-^Xoài

Refresh


Sáng hôm qua mình đã đi nộp hồ sơ thi cao học chuyên ngành tiếng Thái của MSU. Mọi thủ tục được làm rất nhanh chóng, cảm giác hồi hộp ban đầu đầu cũng vì thế mà tan biến ngay. Mình đã nhìn quanh, hi vọng có ai đó cũng đang điền các thông tin để thi vào chuyên ngành của mình, nhưng tiếc là chả có ai để mà cho mình quay qua nói một câu làm quen cả vì mình thấy họ bàn tán với nhau về chuyên ngành ศิลปกรรมศาสตร์ (mĩ thuật và biểu diễn). Chị thu hồ sơ của mình cứ lẩm bẩm "tên gì mà khó đọc vậy nhỉ" và cuối cùng chị quay ra hỏi mình là nên đọc thế nào cho đúng nhưng mình vẫn không nói với chị mình là sinh viên Vn (vì trong bản đăng kí không bắt kê khai cái này :D). Vậy là đã xong bước đầu tiên, giờ mình chỉ còn chờ đến ngày thi vấn đáp để xem có được nhận hay không. Đối với chuyên ngành này, họ chỉ có 2 yêu cầu đối với thí sinh là: 1- Đã tốt nghiệp đại học (bất kì chuyên ngành nào) và 2- Có ít nhất 1 năm kinh nghiệm làm việc tại cơ quan nhà nước hoặc tư nhân.

Xét về yêu cầu thứ 2 thì đây không phải là chuyên ngành duy nhất đưa ra quy định này. Đối với bản thân mình mà nói thì mình đồng ý với điều này. Nhớ lại cách đây 3 năm, khi mình mới đặt chân đến Bkk để chuẩn bị cho chương trình học tại trường Bansomdej. Mọi thứ đối với mình lúc đấy thật quá mơ hồ và mông lung và cách cư xử vẫn là của một con bé sinh viên mới ra trường. Và sau một năm rưỡi học thì cái sự mơ hồ đấy nó mới chỉ bớt đi tí ti. Cho nên cảm thấy là trước hết cần phải có kinh nghiệm làm việc thật sự rồi hãy bắt tay vào học cao học là một điều hợp lí. Khi đó công việc và những trải nghiệm trong 1 năm sẽ giúp nhận ra cái đích cho việc học và việc nghiên cứu.

Mọi thứ bây giờ không hẳn là một sự khởi đầu mới hoàn toàn nhưng cũng cần một quãng đường dài và nỗ lực thật nhiều nữa mới có thể nhích ra khỏi con số 0. :D สู้ๆ


****************************
Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.^-^Xoài

21.3.10

สบายดีมั้ย เพื่อนเก่า


นานมากแล้วที่ไม่ได้เข้าไปดูบ้านเล็กๆ หลังนี้ เพื่อนหลายคนเคยบอกกันฉันว่า ฉันเนี่ยเป็นคนใจง่าย จริงๆเลย ชอบเปลี่ยนอยู่เรื่อย ตอนแรกก็พยายามเพื่อจะปฏิเสธกับสิ่งที่เพื่อนพูดไว้ จนวันเวลาผ่านไป หันกลับไปทบทวนเรื่องหลายเรื่องดูอีกที ฉันจึงเข้าใจว่ามันใช่จริงๆ ก็อย่างบ้านหลังนี้ ฉันจำได้ว่าเคยทุ่มเททั้งเวลาและทั้งความรักเพื่อจะให้มันเป็นที่เก็บความทรงจำที่ดีไว้ในช่วงเวลาที่ใช้ชีวิตอยู่ที่นี่ แต่สุดท้ายฉันก็ลืมมันไป
คราวนี้กลับมาหากันอีกครั้ง เพื่อจะบอกกับบ้านหลังนี้ว่า ขอโทษนะคะ แกยังให้ใจกับฉันมั้ย เพราะตอนนี้ฉันต้องการที่ใดที่หนึ่งที่ฉันสามารถซ่อนอารมณ์อันซับซ้อนของฉันไว้ในบางครั้ง

เมื่อวานนั่งฟังเพลงสักพักใหญ่ จึงหาเจอเพลงเก่าๆ เพลงนี้ ที่ชื่อ หากันจนเจอ ร้องโดย กบ ทรงสิทธิ์ + กบ เสาวนิตย์

"สิ่งที่ฉันหวัง สิ่งที่ฉันคอย อาจดูเหมือนเลื่อนลอย เกือบจะฝันไป
มองหาคนๆหนึ่ง ที่ไม่รู้เป็นใคร และไม่รู้เมื่อไหร่ จะพบคนผู้นั้น

ส่วนชีวิตฉัน บอกเลยว่ามี เจอะคนที่แสนดี อยู่ทุกๆวัน
เพียงแค่ไม่มีใคร ที่จะฝันตรงกัน แต่ว่าฉันมั่นใจ จะพบในไม่ช้า

* อาจบางทีในเมืองกว้างใหญ่ หมอกและควันช่วยกันพรางตา
มีขอบรั้วขอบกำแพงสร้างมา ตึกระฟ้าคอยบังเราอยู่

** แต่เราก็หากันจนเจอ มันนานแค่ไหนที่คอยเธอมา
รู้สึกไหมว่าชีวิตคุ้มค่า เมื่อมีใครสักคนข้างกาย
เกิดมาเพื่อหาใครคนหนึ่ง เป็นคนที่ฟ้าสร้างมาตรงใจ
เราต่างรู้โลกมันแสนกว้างใหญ่ แต่มันคงไม่ยากเกินไป ที่ฉันจะพบเธอ

อาจมีสักครั้งที่เราสองคน ผ่านทางที่วกวน อยู่ใกล้ๆกัน
ใบไม้เพียงใบหนึ่ง หล่นตอนที่เดินผ่าน ฉันคงจะมองมัน เมื่อเธอเดินผ่านมา

(ซ้ำ * , **)

มันช่างตรงกับความรู้สึกของฉันในบางครั้ง มันทำให้ฉันคิดว่า อดทนรอหน่อยนะจ้ะ เดี๋ยวเราก็จะเจอคนคนนั้น คนที่เรารอคอยนานมาแสนนาน


****************************
Cảm ơn bạn đã ghé vào và cùng chia sẻ.
^-^
Xoài